Showing posts with label thơ văn. Show all posts
Showing posts with label thơ văn. Show all posts

Sunday, September 8, 2024

Những Người Đàn Bà Dở-Hơi Xứ Biển

Tôi thương quá những người đàn bà xứ Biển,
Những người đàn bà đang mang tiếng dở-hơi.
Bởi năm xưa nếu không có họ dở-hơi
Thì Nhà Xứ chẳng còn, Nhà Thờ đã mất.

Tôi thương quá những người đàn bà chân-chất,
Những người đàn bà đang bị gọi dở-hơi.
Bởi năm xưa cũng nhờ họ dở-hơi,
Mà Đất Thánh, Đất Trường vẫn còn nguyên-vẹn.

Làng tôi giờ nhiều Người Mới đến,
Lớp lớn mất dần, lớp trẻ thêm đông...
Nên việc đấu-tranh khó một ý, một lòng
Hăm tư khác bẩy lăm, năm bốn.

Thưa cô, thưa thầy, thưa ông nhỏ, ông lớn...
Thưa anh có "văn hóa", thưa chị có "luơng tâm":
Tôi xin được cám-ơn những người đàn bà dở-hơi xứ Biển
Bởi Đất Thánh bây giờ còn chỗ Bố tôi nằm.

Dương Thị Bích Đào

Sunday, March 20, 2022

Chị Tôi

Thuở con gái chị tôi rất đẹp,
Không thua gì chị Ý, chị Nhi.
Trai-tráng trong làng thường hay xếp:
O Ngọc không ba cũng nhất nhì.

Chị lấy chồng quên thời con gái,
Cái tú-tài hai cũng như không.
Lận-đận nuôi chồng, lo con dại.
Thương sao cái thuở má chị hồng.

Đôi bàn tay chị thon-mềm lắm,
Giờ đã chai-lì với tháng năm.
Chúi đầu vào mái chị bốc cấn,
Còng lưng dọn dẹp chỗ heo nằm.

Chị tôi cũng đã làm đầu nậu,
Bến sông, cửa lạch nắng mưa thường...
Lặn-lội thân cò giòng lệ giấu,
Khó-nhọc còn hơn vợ Tú Xương.

Tôi về quê cũ thăm lại chị,
Trăng treo một bóng lạnh hiên nhà.
Ân-cần chị hỏi-han tỉ-mỉ.
Máu-mủ mẹ-cha thật thiết tha!

Friday, June 25, 2021

Xưa Nuôi Heo, Nấu Rượu


Nhớ lại ngày xưa thấy mình thánh thiện
Không biết khen em chân trắng, má hồng
Em xắn quần lên đến gần chỗ... kín
Hì hục lau chùi, tắm rửa, cho heo ăn

Nhớ lại ngày xưa thấy mình ngố dại
Cầu nguyện hoài sao Chúa chẳng cho con
Mãi đến lúc xem heo nọc, heo nái
Mới hiểu rằng đây là chuyện vợ chồng

Nhớ thuở xưa mà thương em quá đỗi
Quần quật cả ngày nấu rượu nuôi heo
Thích má em hồng lúc chổng mông thổi lửa
Em làm tôi yêu chuyện lội suối băng đèo

Nhớ bát cháo hèm em thèm ăn ngày đó
Để chúng mình không còn đỏ mà hoe
Đứa con đầu lòng xinh như bầy heo nhỏ
Tôi mải mê nhìn con bú mẹ bên hè

Giờ hai vợ chồng đã già khú đế
Ngực em dài đôi chân lại khẳng khiu
Nhưng vẫn thấy hồn mình như trai trẻ
Vui khi nghe: Bá nó muốn em chìu


Wednesday, November 25, 2020

Choa: Nhìn Trộm

 
Mấy chục năm ăn ở vợ chồng
Mà em vẫn như ngày chưa cưới
Thẹn thùng mỗi lần thay quần áo mới
Bắt tôi ra ngoài cho em được yên tâm

Mấy chục năm quen một chỗ ăn nằm
Nhưng lại muốn như lần đầu mới lạ
Em bảo tôi từ từ đừng vội vã
Đêm tối mịt mùng môi lại đụng bàn tay

Nhiều lúc buồn cười, nhiều lúc thấy hay hay
Em bảy lửa mà vẫn mòn con mắt
Bởi có bao giờ em cho tôi trông rõ mặt
Cái quạt Hồ Xuân Hương hình dạng nó thế nào

Mấy chục năm em vẫn ngọt ngào
Như ngày mẹ đem trầu cau đến hỏi
Đôi lúc nghịch em giả vờ hờn dỗi
Để cười vui khi tôi sợ cuống cuồng

Ba bốn chục năm chung chiếu, chung giường
Cho nhau hết nhưng sao còn mắc cỡ
Tắm rửa, thay đồ... em không cho tôi ngó
Trời đất ơi, tôi buộc phải nhìn trộm vợ mình.

Choa

Tuesday, November 17, 2020

Tony Nguyen: Gỏi Cá Mai – Món Ngon Vùng Biển Ba Làng Choa





Nha Trang chẳng thiếu gì đặc sản. Nhắc đến Nha Trang người ta nghĩ ngay đến hải sản, đến nem Ninh Hòa, yến sào hòn Nội hay sò huyết Thủy Triều… Nhưng có lẽ món ăn thú vị và hấp dẫn nhất phố biển phải kể đến gỏi cá mai.
Gỏi cá mai là một đặc sản nổi tiếng mà không phải vùng biển nào cũng có. Nha Trang, Vũng Tàu, Phan Thiết… là những nơi sở hữu món gỏi cá mai ngon “đệ nhất”. Bởi vậy nếu có một người bạn ở Nha Trang chắc chắn quý khách sẽ được gia chủ chiêu đãi món ăn biển thơm ngon, hấp dẫn này.
Món gỏi cá mai được làm từ một loài cá đặc biệt của đại dương – cá mai. Loài cá này trông giống như cá cơm nhưng có mình ngắn và dẹp. Cá có màu trắng trong suốt, mình trơn và nhỏ chỉ bằng hai ngón tay. Đặc biệt cá mai hoàn toàn không có vảy và mùi tanh (hoặc rất ít tanh) rất phù hợp cho chế biến món gỏi. Bởi vậy mà cá mai hầu như chỉ dùng chế biến độc một món là gỏi.
Vị gỏi cá mai “là lạ”, ngọt thơm rất hấp dẫn. Bởi vậy mà ăn một lần quý khách sẽ cảm thấy ấn tượng và nhớ mãi.
Rất ít ai biết rằng để làm được một đĩa gỏi thơm ngon, hấp dẫn này đòi hỏi cả một quá trình công phu và tỉ mỉ.
Trước tiên là việc lựa chọn cá mai để chế biến món gỏi. Cá phải thật tươi ngon, được chọn từ lúc thuyền mới cập bến về. Thêm vào đó là các phụ liệu như hạt đậu nành rang giã mịn (để làm thính), hành tây, gừng, các loại rau thơm…
Đến công đoạn từ hai đó là sơ chế. Cá mai được rửa sạch và rút xương. Đây là khâu mất công, mất thì giờ nhất nhưng cũng là khâu quyết định đến độ ngon của món gỏi. Việc rút xương được làm tỉ mỉ trên từng con cá nên đòi hỏi người nấu phải thật khéo léo và kiên nhẫn. Cá mai sau khi rút xương sẽ dùng giấy thấm thật ráo để tạo độ giòn, thơm.
Tiếp theo là khâu làm tái cá. Thông thường nấu có thể sử dụng chanh, khế chua, me hoặc giấm… cùng một số gia vị đặc biệt khác để bóp cá cho chín. Cá mai chuyển từ màu trắng sang màu ngà đục là đã chín. Tuy nhiên, khi bóp cá cần khéo léo sao cho đều tay mà cá không bị dập nát.
Lúc này người nấu sẽ lấy thính rắc đều lên trên cùng với các nguyên liệu như hành tây, gừng và rau thơm đã chuẩn bị sẵn trước đó. Sau đó trộn đều tất cả và nêm lại gia vị vừa ăn là đã xong món gỏi ăn với bánh tráng nướng giòn
Tuy nhiên món gỏi ngon hay không còn phụ thuộc thêm một khâu nữa đó là làm nước chấm. Nước chấm gỏi cá mai khá đặc biệt – làm từ xương cá mai cùng các nguyên liệu như thịt băm, mắm canh tỏi ớt…mẽ...Vv!
Mời các bạn cùng thưởng thức

Tony Nguyen

Tony Nguyen: Thương Làng Biển, Thương Mẹ Tôi




Nhà tôi cách biển không xa. Vì thế, quê biển mà cứ đến mùa gì là chúng tôi cũng có thứ sản vật biển ấy. Người đánh được cá to ngon thì chở xe máy lên phố huyện bán đi muôn phương. Những người khác thì quang gánh lên chỗ xóm tôi rao bán dọc đường. Tiếng rao của người bán cá, tiếng chó sủa và tiếng người dân chòm xóm kêu nhau í ới để mua làm náo động cả một con đường thôn…

1. Tôi nhớ cứ mỗi độ gió nồm (gió nam, tháng 7) thổi về, ấy cũng là khi rộ mùa cá nục. Mẹ thường hay mua vài chục cân cá nục tươi để về phơi khô ăn dần vào mùa đông. Thứ cá nục tươi, con tròn lẳn to hơn ngón tay cái, mẹ đem hấp chín rồi bỏ vào mẹt(sàng tre)đem phơi hoặc trên mái tôn.
Để cá khô giòn, mẹ phải phơi 3 đến 4 nắng. Lúc ấy, dưới cái nắng gắt của vùng miền Trung ....Để làm thức ăn dự trữ mùa đông, mẹ đùm bọc vào nhiều lớp giấy báo, cuộn nhiều lớp nilon rồi bỏ trên gác bếp chờ cái lạnh để đem ra dùng. “Cái gió Nồm khô hanh làm cho những con cá này thơm hơn những vùng khác, ngon hơn vùng khác”, mẹ tôi nói thế.
Những ngày gió mùa đông bắc đến, không khí lạnh buốt nên chỉ mong kết thúc buổi học sớm để đạp xe về nhà. Quãng đường hơn 1 cây số đi bằng xe đạp từ phố Đồng Đế về nhà khiến những đứa học sinh như tôi đều cồn cào vì đói.
Vứt chiếc xe đạp ở góc nhà, cặp sách giữa giường rồi chui xuống bếp. Đôi tay lạnh nhăn nheo như con mèo ướt chui vào bếp ấm tìm thức ăn. Ấy thế mà món cá nục khô kho rim đường rắc tiêu ớt cay quả thực rất ngon. Lúc ấy, tôi đã ăn tới 5 bát cơm…
Nhà tôi thời ấy nấu nồi gang bên bếp củi, thế nên lớp cơm cháy thường là thứ ngon nhất khi ăn với món cá nục kho rim này. Cầm một mảng cơm cháy vàng, chấm vào thứ nước sền sệt mặn mặn, cay cay đưa vào miệng quả thực là… thứ tuyệt nhất trên đời.

Hầu như quê tôi nhà nào cũng có vài chiếc chum vại để làm nước mắm cá. Thứ nước mắm ngon “ngọt” thường được dân lặn biển “tợp” vài ngụm để giữ ấm trong người khi xuống đáy biển là thứ nước mắm cá cơm này.
Mọi năm, cứ vào tháng 4, tháng 5 là quê tôi rộ mùa cá cơm. Những con thuyền nan chở từ biển vào cả vài tạ thứ cá cơm trắng tươi với đường vẩy xanh nuốt, mắt trong vắt. Thứ cá ấy ở quê tôi thời xưa rẻ lắm, chủ yếu được dùng để làm nhiều thức ăn dự trữ cho suốt mùa đông. Thứ cá nhỏ xương, thịt nhiều này được chế biến thành hai thứ chủ yếu như phơi khô và làm nước mắm. Loại nước mắm cá cơm này có lẽ là thứ đặc sản tuyệt vời của quê tôi.
Cá cơm rửa sạch để ráo nước rồi cho vào chum sành to cỡ hai người lớn khiêng. Cứ mỗi lớp cá cơm mẹ lại cho vào một lớp muối hạt. Để món nước mắm đặc biệt hơn mẹ tôi còn cho một ít tiêu giã mịn.
Thứ tiêu Vĩnh Linh hạt nhỏ cay nồng, thơm nức này mẹ tôi cho vào để sau này thành “đặc sản” của gia đình. Một lớp phên tre đè cá xuống, một cục đá được đè lên để giữ sau đó được úp lại kỹ càng. Những chiếc chum được để ở góc sân, chỗ ít bóng cây. Chum được đặt ngay ngắn dưới cái nắng của vùng cát trắng gió Nồm.
Khi đủ cái nắng, cái mưa lên những chum cá cơm của mẹ cũng là khi gió mùa đông bắc đến. Mẹ tôi bắt đầu dỡ nắp đậy để chắt lọc thành những giọt nước mắm. Mẹ thường tận dụng những chiếc màn cũ gấp lại để thành lớp lọc thứ nước mắm thô ấy.
Những giọt óng vàng trong veo cứ thế chảy xuống chiếc nồi gang tí tách cả đêm, mùi sực lên thơm lựng cả gian bếp. Thứ ngọt lành của biển ấy mẹ tôi đóng vào chai thủy tinh rồi đem đặt bên bếp lửa ngày này sang tháng khác để dành ăn đến mùa cá năm sau...


Bà bảo, cái miệng cứ thèm thứ cá cơm, cá trích, cá nục con bằng ngón tay đem hấp rồi cuộn với rau sống chấm nước mắm cay sè thì ngon hết sảy...Và thế, mỗi vùng quê tôi đến đều có những thứ dân dã bình thường nhưng không thể thiếu trong đời thường. Cũng như món cá biển quê tôi đó, dù chỉ là tạm thời nhưng thói quen ẩm thực ngấm vào trong tâm thức của mỗi người. Bỏ đi một thói quen là một sự hụt hẫng không thể nào tả được... Nhưng tôi biết phải làm sao đây...!

Tony Nguyen






Tuesday, June 23, 2020

Andrena Thủy Tiên: Nghề Biển Xóm Đạo Ba Làng

Nghề Biển Xóm Đạo Ba Làng



Quê hương tôi ba làng hải thanh tĩnh gia Thanh Hóa .
Tôi không biết nghề biển quê tôi có từ bao giờ mà khi tôi còn nhỏ ba tôi đã kể tôi nghe biển quê tôi có vẻ đẹp kỳ ảo mà lạ lùng đến thế .nhắc đến các thời ông cha của chúng tôi để lại và được lưu truyền từ đời này đến các đời thế hệ con cháu và Những người con xa quê hương sau này.
Nghề biển quê tôi : từ khi tôi lớn lên tôi đã biết cuộc sống nơi đây, con người nơi đây bám trụ với biển khơi đi tàu vây cá ù cá thu và các loại khác. Còn đánh bắt cá xa bờ .chỉ tập trung vào nghề hêu,nghề te,và vay cá trỏng và cá cơm.
Quê tôi là một xóm đạo. Với đa phần dựa vào nghề biển để kiếm sống sinh nhai .biển đã nuôi dưỡng bao nhiêu người con xóm đạo .sự vất vả đó đè lên vai những người cha mẹ ,ông bà con, cháu .Bán lưng cho trời bán mặt cho biển trong thời tiết mưa gió và thử thách của tử thần . Vì thế đã tô luyện bản sắc dân tộc lên trên những con người xóm đạo tôi kiên cường vững bước trên con đường sóng gió.
Biển quê tôi cũng đã lấy đi nhiều nước mắt của những bà mẹ, những đứa trẻ ,người vợ ngóng chông chờ chồng,cờ con về khi sóng to bão tố ập đến .với niềm tin Thiên Chúa đã che trở mọi thứ đều bình an.
Dân quê tôi bám biển quanh năm suốt tháng nên chân chất thật thà .người dân quê tôi đậm chất muối mặn nồng.
Biển quê tôi khi không được mùa .thì cũng như lúa ngập lụt. Cả làng buồn và khó khăn rất nhiều những tình cảnh xóm đạo vẫn yên vui.
Khi biển quê tôi vào mùa cá, mùa moi .v.v.v.đó là thiên nhiên bang tặng thì quê tôi ồ ào tấp nập người mua kẻ bán .nhịp nhàng tiếng nói, tiếng cười vui vẻ như ngày hội. Ai đã từng về với biển quê tôi trong những ngày mùa đánh bật xa bờ thì sự cảm nhận đó không bao giờ kể hết được. Xóm đạo quê tôi hân hoan trào đón qúy quan khách xa cũng như gần .
Tôi đã được nghe kể mọi chuyện vẫn biển khơi sóng gió của các cụ ông đã già tuổi.đã kể chuyện của các cụ ông thời xa xưa .tham gia đọc kinh cầu nguyện mỗi buổi tối. Khi gặp giông tố ,bão táp, gặp ma đảo mê ,gặp .v.v.v.v.và mọi chuyện .
Quê tôi đó đã nuôi sống bao đời cha ông của chúng ta. ( tiếp theo là về nước mắm ba làng Đảo mê...).

Saturday, March 7, 2020

Phét Phét, Địt Địt


                   Nguồn ảnh: Internet

Em là gái Đông-Xuyên,
Tôi thấy em đẹp và có duyên.
Nhưng mẹ lại bảo em là đồ quạ mổ.
Không cho tôi lấy em.
Mẹ nhắm cho tôi con bé ở Như-Xuân.
Tiếng trước nó dạ, tiếng sau nó vâng.
Còn em thì chưa phét đã địt.
Nên mẹ không cho tôi lấy em.
Nhưng một hôm tôi thưa cùng mẹ
Rằng: Trai mẹ chưa khôn 3 năm đã dại một giờ,
Đã lỡ để hồn bay theo con gió nhẹ,
Và lỡ yêu em trên giòng nước lững-lờ.
Tuy mắng tôi ngu để con quạ mổ quyến-rủ,
Nhưng mẹ lại vội-vàng lo đám cưới chạy... mang.
Mẹ bảo tôi là con nhà gia-giáo
Đừng để mẹ cha phải xấu-hổ với xóm-làng.
Nhưng ở quê mình chuyện gì có thể giấu?
Trong nhà chưa hay ngoài đã rõ ngọn nguồn.
Khi thằng con trai đầu lòng sinh thiếu tháng
Mẹ phải làm quen với những tiếng xa gần.
Sau 75 tôi bị đi tẩy não.
Em thay chồng phụng-dưỡng mẹ, nuôi con.
Mẹ thôi mắng em là đồ quạ mổ,
Mà khen em là dâu thảo, con hiền.
Ở trong tù tôi nhớ em da-diết,
Nhớ lúc quen nhau ăn ở quán Mộc-Tồn.
Nhựa mận, chả chìa... 11 món ngon em biết.
Và em cũng biết nhấp chút đế vào để má thêm hồng.
Tôi cũng nhớ những lần đầu chúng mình đi ăn phở
Ở tiệm Bà Khơi em gọi tô phở bò.
Nhưng cả buổi chúng mình không động đũa,
Mà chỉ nhìn nhau lòng thương-mến vô-bờ...
Em là gái Đông-Xuyên.
Tôi biết em đẹp và có duyên.
Mẹ tôi từ lúc nào đã lây con quạ mổ...
Thỉnh-thoảng bà cũng phét, địt yêu với dâu hiền.
Nhưng... than ôi!
Hồng-nhan bạc phận.
Nằm trong tù trong một đêm gió lạnh, mưa rơi
Nghe tin em từ-giã cõi đời
Sau nhiều năm tháng em làm thân cò lặn lội nơi ao vắng.
Hôm nay vô-tình tôi được nhìn lại giòng sông Cầu Ké.
Thấy cái nhà thờ Đông-Xuyên,
Thấy nhiều cái mủng thay cho con thuyền...
Tôi lại nhớ đến cái đêm trăng trên sóng nước,
Con thuyền tròng-trành...
Và thằng con trai đầu lòng của chúng mình đã phải sinh... thiếu tháng.
Nhưng nó giờ vẫn khoẻ như thường.
Đã có vợ, có con.
Chỉ tội cho tôi cái thân già trong những đêm giá lạnh...
Rất thèm nghe những tiếng phét phét, địt địt của em.
Những tiếng phét, tiếng địt
Nghe riết thế mà quen.
Những tiếng phét phét, địt địt
Nghe riết thế mà yêu, mà ghiền.

Tuesday, August 6, 2019

Tình Con Cun Cút



                    Nguồn ảnh: internet

Ngày xửa, ngày xưa:
Ngày ông chưa bán dưa, bà chưa bán thịt,
Ngày em còn mặc quần thủng đít,
Ngày tôi còn thản-nhiên vung-vít trước sân nhà...
Mình chơi đá gà,
Mình chơi đá ngựa...
Mình chơi Thiên-Đàng, Hỏa-Ngục...
Mình chơi rồng-rắn xin thuốc cho con...
Hai nhà cách nhau con đường làng cát cỏn-con:
Em và tôi lớn dần theo năm tháng.
Em đã biết làm duyên, làm dáng,
Biết mắc-cỡ khi chúng bạn ví-von:
Cái... ấy của em sẽ như núi, như non
Nếu còn tiếp-tục chơi với thằng con trai cùng xóm.
Và tôi cũng đã bắt đầu biết thấp-thỏm,
Biết mộng, biết mơ...
Biết đợi, biết chờ.
Sớm tối siêng-năng theo em đến nhà thờ,
Và chẳng cần buồn nhớ cha hôm nay mặc áo xanh, hay áo đỏ...
Hay cha giảng gì để về trình lại với mẹ, với bố...
Tôi chỉ nhớ má em hồng khi nhìn lên cây dừa xanh mát,
Và tay em chợt run khi nhận những con cun cút tôi đưa.
Ôi, thương và tiếc cái thuở ngày xưa:
Như gió thoảng, mây qua.
Có bao giờ em nghĩ lại
Và thương thằng con trai thời bé dại
Đã cõng em trên lưng những lúc chơi bò-bê,
Vác em trên vai những lúc chơi cưỡi ngựa?
Còn phần tôi, tôi vẫn nhớ:
Cái cảm giác lành-lạnh và nhồn-nhột trên lưng mình
Vào lần cuối cùng hai đứa chơi bò bê.
Sao Chúa không cho mình nên phận phu-thê,
Mà mỗi đứa một phương trời cách biệt?
Hay có phải vì xưa em và tôi chơi cun-cút
Nên giờ nay hai đứa phải hun-hút xa nhau?

Sunday, February 24, 2019

Van Mong Nguyen: Trăn Trở






Tôi không muốn một ngày nào đó
Đứng trước mộ gió nước mắt ngắn dài
Người Thân mất đi hình hài không có
Tàu lạ húc chìm Biển cả Quê nhà
Tôi không muốn khi từ Quê xa
Trở về khóc thương Ai đã mất
Bởi ngông cuồng tra tấn dã man
Độc hại khói lan bầu trời thê thảm
Đất nước bao la rừng vàng biển bạc
Phá nát tan hoang Dân sống khổ đau
Trời xa ác nhân gần kêu đâu có thấu
Dãi dầu mưa nắng uất ức thở than
Bội nghĩa Tiền nhân mang thân nô lệ
Đuổi cùng giết tận người chết lảnh phần
Vô thần điêu ngoa cầu siêu cứu độ
Tiếng gào trẻ thơ đòi cha cô thế
Nhà cao cửa rộng những kẻ gian hùng
Sao không chung lòng vùng lên thay đổi
Đất nước sống cùng an vui ngày mới
Thanh bình vươn tới hạnh phúc ấm no .

Van Mong Nguyen

Saturday, February 23, 2019

Lucia Kim Nhung: Nói Với Con




Con trai mẹ đang trưởng thành từng bước.
Không thích chơi trò ngổ ngược lúc còn thơ...
Nhìn theo con mẹ hạnh phúc từng giờ.
Và chỉ muốn con thơ hoài bên mẹ.

Con hãy cứ hiền ngoan hoài con nhé!
Đừng học đòi lũ bè bạn lông nhông.
Con là niềm mơ ước mẹ hằng mong.
Không cần giỏi... chỉ cần ngoan là được.

Mai sau này đường đời con phải bước.
Là chặng dài những nước mắt niềm vui .
Cố lên con ..niềm tin vẫn rạng ngời.
Giữ tâm sáng giữa bẫy đời giăng lối.

Mẹ là ánh sao đêm giữa bầu trời tăm tối.
Nếu lạc đường hãy gọi mẹ nghe con.
Mẹ yêu con một tình cảm sắt son.
Và mãi mãi vẫn còn như thủa bé.

Lucia Kim Nhung .
21/02/17.

Thursday, January 31, 2019

Van Mong Nguyen: Mưa Rơi Vuốt Mặt

Van Mong Nguyen

Trong tiếng mưa rơi , những Người Linh Dù súng trên tay , vượt đồi vượt mương , nước mưa phủ mặt , giơ bàn tay lấm lem bùn đất vuốt , thằng này nhìn thằng kia ngở ngàng , mưa cứ rơi , Lính Dù vào trận oai hùng , Trung Đội tách ra đánh ngọn đồi bên cánh phải Đại Đội , tiếng báo cáo máy của Chuẩn Uý Hiếu .
- Trình Đích Thân . Đã sẵn sàng chờ lệnh .
- Anh cho Con Cái án binh , đào hầm chờ trời chiều , đánh khi có lệnh Tôi .
Trung Đội dàn hàng ngang , Tôi để Ba lô xuống , lấy cây xẻng chạc ba sơn màu đen bóng , lắc đầu , thứ này làm sao mà đào hầm nơi đất đồi pha sét cứng , thằng Bình ở chung thì lại bị thương cánh tay chưa kịp tải thương , may quá , thằng Năm mền ên lúp xúp cầm xẻng cán cây chạy tới , loại xẻng cây của Pháp .
- Mày để Tao đào cho , ngồi nghỉ đi .
- Còn hầm của Mày thì sao .
Thằng Năm mền ên cười rạng rở .
- Có Thằng Hoàng , Tao đào nháy cái thì xong , Mày nghỉ khi nào viết dùm Tao lá thư .
Thằng Năm mền ên gốc nông dân Miền Tây , người chắc khỏe , mở miệng mền ên nên Anh Em gọi : Năm mền ên , cây lá gì cũng biết rành , nhỏ lo bắt Chuột nên chữ nghĩa trả Thầy , Tôi lính hành quân 3 năm chưa bao giờ đào hầm , chưa cầm cây xẻng là có Nó .
- Mày để Tao đào cho .
Số không vất vã thành vậy , sau này tách ra thì những thằng khác cũng cứ dành chuyện nặng khỏi tới phần . Trời vừa vào chiều , những trái lựu đạn chày bên hông tuyến , trên không rơi xuống nổ rền “ Ầm . Bùm “ , Mình chờ đánh thì Bộ Đội cũng đâu để yên , hào sảng quăng Lựu đạn , Tôi nhảy lên khỏi hầm , rút chốt M . 67 , bánh Ít đi bánh quy lại nhé , 3 thằng Bộ Đội khoác tấm nhựa xanh đang đứng , khoảng cách hơi xa tầm lựu đạn ở sức của Tôi , trong chiến đấu Nó bắn mà mình chạy thì chỉ có mình chắc chết , còn bắn lại thằng nào chết chưa biết , Tôi nhảy xuống hầm chụp cây súng M . 16 mở thế liên thanh , để súng nằm thế ngang bóp cò , chưa kịp nhìn coi như thế nào , thấy trên đầu một trái lựu đạn chày đang rơi xuống ngay hầm , phản ứng nhanh sẽ nhún người bay lên lăn mấy vòng , khoảnh khắc nhìn thằng Bình đang xanh tái mặt , với một cánh tay bị thương đang treo giữa người , Nó đâu nhảy được , thấy cái nón nhựa đang bên miệng hầm , Tôi cầm lấy hứng trái lựu đạn , may trời nó lọt vào giữa mủ , quăng vội ra xa , tiếng nổ “ đùm “ chói tai ê mặt , mảnh đạn trúng má , máu tuôn , dùng tay bịt lại .
Sau này khi cùng tải thương về Đỗ Vinh , thằng Bình rêu rao , Tôi cứu mạng Nó , có phải đâu .
Với lối tấn công như vũ bảo , đánh bằng lựu đạn , Trung Đội chiếm xong mục tiêu , trời cứ còn mưa , những Người Lính Dù nhìn nhau lặng lẻ , bóng đêm bao phủ , ngày mai có còn thấy ánh mặt trời .

Tuesday, January 29, 2019

Van Mong Nguyen: Chuyện Có Lớn Gì

Van Mong Nguyen

Buổi sáng sau khi kéo giả Ruốc trở về nhà , mùa nên lồ Ruốc cân ngày tại bãi , Hai Vợ Chông ngồi nhìn dàn Nho mới tỉa cành , đang vươn những chiếc lá xanh non và những chùm hoa trắng mượt , cả Làng bây giờ trồng Nho , phong trào đào ao nuôi cá qua , nuôi Vịt cũng xong , Ai sao mình vậy , những người ra đi phương xa cũng đã gởi quà tiền về , những người còn đang chuẩn bị cho chuyến ra đi của mình , một lần bỏ Quê và sẽ một lần bỏ nước , đứng một chân trên ghi đan chiếc xe đạp đang đà chạy , Sương miệng cười bước xuống , Cô Em nhỏ nhất của nhóm , tiếng hát sô lo như Sơn Ca hoà cùng tiếng Ếch Nhái của mấy Ông Anh vui nhộn trong dịp trình diễn Thánh ca , bẻn lẻn nói nhanh .
- Anh Mong phải giúp Em đó nha .
Không biết giúp gì đây , ngày nào gương mặt xinh , nhìn như thấy nụ cười , nhí nhảnh , mới có Chồng hơn năm , và có được đứa Con trai , hốc hác ốm gầy .
- Vào nhà có gì nói nghe nào , khỏe không ?
Cùng Hai Vợ Chồng ngồi tại bàn , Vợ Nho cắt 2 trái Ổi Thái Lan đỏ ruột , khi tiếp Bạn Em gái chung nhóm thì luôn có Vợ Nho ba mặt một lời .
- Cô Sương mời Ổi đi , rồi có gì nói , giúp được thì Anh giúp cho , không có gì phải ngại .
- Cám ơn Chị . Chuyện như thế này , Anh cũng biết , Chồng Em Giáo Viên tiểu học , lương nhà nước được mấy đồng , tháng 13 ký gạo mốc , 5 ký Mì sợi , năm thì mười họa thêm ít hàng phân phối , Em dạy Mẫu giáo Dân Lập , lương gọi là có , sống chung còn có Cha Mẹ Chồng già , đôi khi phải nhờ vả bên gia đình Em , giờ thêm đứa Con , đủ tiền đủ kiểu , khó khăn quá , nên Mẹ Chồng Em bàn nuôi vài Con Heo , nấu nồi rượu xoay xở , nghiệt cái là Em không có tiền sắm đồ .
Vợ Nho người nhỏ lòng tốt to , góp ý mở lời .
- Như vậy Cô Sương tính nhờ Anh giúp thế nào !
- Dạ . Em đang cần bộ đồ nấu rượu , muốn đặt Anh Luật làm , thư thả cho Em vài tháng khi có tiền thì trả , nhờ Anh nói hộ .
Tưởng gì lớn lao , dể thôi mà , Tôi cười .
- Không thành vấn đề , Anh bảo đảm cho , nếu cần Anh sẽ trả tiền , tết công gô Sương trả cũng được , Anh Em mà .
- Em biết thế nào Anh cũng giúp .
Thêm sáng kiến của Vợ Nho , đàn bà vốn tinh tế .
- Còn gạo thì sao Cô Sương .
- Cũng chưa có , Em chưa nghĩ được như thế nào nữa .
- Sau khi chuyện đồ nấu xong , Cô Sương đi với Anh Mong tới Dì Bảy , giới thiệu Dì bỏ gạo cho .
Tới nhà Luật , hai Vợ Chồng đang chơi với Con vui vẻ , sẵn có bộ đồ vừa mới xong đang để đó .
- Cô Sương đồng ý thì lấy bộ này , Ai chứ Cô Sương thì khi nào có tiền đưa cũng được không sao .
- Cám ơn Anh . Em mừng lắm , hai Anh thiệt tốt .
Tôi không nói câu nào , tốt là sao , khi mình làm gì cho Ai tức đang làm cho chính mình , lời Chúa dạy : Khi Con đong đấu nào sẽ nhận như vậy , và nhận gấp bội . 


Sunday, January 20, 2019

Lệ Quyên: Nhớ Cha

Bát trà xanh canh ba
Thương cha trời buốt giá
Giữa trời đông se lạnh
Cha vội vã ra khơi
Gió giăng bụi mù trời
Ra khơi tìm tôm cá
Hôm nay trời đông lạnh
Nhớ cha ngày vào đông
Nơi miền đất Lâm Đồng
Cha âm thầm giã biệt
Đêm đông trời chuyển tiết
Mừng Chúa sinh ra đời
Đàn con thương khóc ôi
Sao cha đành quay bước
Như những mùa đông trước
Tiếp bước mùa đông sau
Đêm Chúa sinh nhiệm mầu
Vang bài Đêm Vĩ Đại
Nhịp cha bắt còn mãi
Nhắc lại đến mai sau
Cùng nhau khúc nhiệm mầu
Một đêm xưa Vĩ Đại.

(Nhớ 17 năm giỗ cha: 23/12/2001 > 23/12/2018)

Nguyễn Thị Lệ Quyên

Lệ Quyên: Thân Mẹ



Đôi chân Mẹ đã mỏi
Mỗi đêm trời vào đông
Mỏi chân lại đau lưng
Bàn tay Mẹ ê buốt
Bao đêm trường thức suốt
Suy tính chuyện tương lai
Mẹ vượt dặm đường dài
Ngày mai còn phía trước
Đôi chân Mẹ lê bước
Được mấy bước nữa con
Mong cho Mẹ mãi còn
Cùng con ngàn dặm bước

Nguyễn Thị Lệ Quyên

Saturday, October 27, 2018

Lucia Kim Nhung: Sinh Nhật

Mỗi năm trôi tôi già thêm một tuổi.
Sống trên đời thêm những buổi bình minh.
Cảm ơn đời với con cháu bên mình.
Hạnh phúc nhỏ nhưng tình thân rộng mở.

Mỗi sinh nhật tôi nhủ lòng hãy nhớ.
Cha Mẹ yêu đã tác tạo nên mình.
Công sinh thành ghi khắc mãi trong tim.
Thanh thản sống với niềm vui hạnh phúc.

Lucia Kim Nhung
23/10/18

Sunday, September 16, 2018

Van Mong Nguyen: Tia Hy Vọng

 Van Mong Nguyen




Một đêm không ngủ để nghĩ tới Anh : Trần Huỳnh Duy Thức , vì vận mạng Dân Tộc Anh đấu tranh , biết Anh tuyệt thực để đòi buộc nhà cầm quyền Cộng Sản phải công nhận Anh vô tội , trả Anh về đời sống bình thường , sum họp với người thân . Ý chí Anh mạnh , khôn ngoan Anh hiểu , nhà nước phi nhân tính sẽ không đáp ứng , kết quả Anh biết , hành động Anh vẫn cương quyết , đôi khi sống chết nhẹ tựa lông hồng . 
Trong những ngày qua , Tôi luôn cầu nguyện cho Anh bình yên , linh cảm với lòng tin Anh sẽ bình yên . Hôm qua , gia đình thăm gặp , Anh tuy yếu nhưng vẫn ra gặp , thượng tôn pháp luật Anh phản đối sự bắt buộc phi lý : Không cho Người nhà nói về tình hình bên ngoài . Cộng Sản thì luôn đàn áp , Anh lại bị cưỡng bức không cho gặp người nhà nữa , người nhà phản ứng mạnh , Công An đông dư khả năng trấn áp , thương Anh và người nhà . Chuyện Anh tuyệt thực tới ngày thứ 33 mà vẫn sống , vẫn đi lại được , nhiều người không có lòng xầm xì , cho rằng không thể , riêng Tôi thì bình thường , Anh tuy không ăn , nhưng có uống nước , và Anh đang ở trong trại tù , có tự do đâu , chế độ không muốn Anh chết để tạo sự kích động khôn lường trong và ngoài nước , trong nước uống có thể có chất thuốc giữ sự sống , cộng thêm ý chí mạnh mẽ của Anh , con người vẫn có một năng lực phi thương khi cần , nguy cấp mới phát huy . Anh sống sau thời gian dài , Tôi tin và điều Tôi tin có sự khẳng định . Trong niềm tin của mình , Tôi cầu nguyện cho ngày tháng tới Anh bình yên , đất nước thay đổi : Người có quyền làm người . 
Hôm nay Chủ Nhật , Tôi tham dự Thánh Lễ , xin Chúa và Mẹ Maria giũ gìn Anh

Saturday, September 15, 2018

Van Mong Nguyen: Nơi Này Bình An

 Van Mong Nguyen




Mới sáng tin giật mình : Bắc Hải Đạo , vùng phía Bắc Nước Nhật lại động đất chấn độ 6.7 , nhà tan gạch nát , cầu cho mọi người an toàn . Mới hôm qua , Osaka bị cơn Bão lớn , tháng 7 tới tháng 9 năm nào cũng nhiều Bão , những trận Bảo được gọi theo số , Bão 21 và : Lạy Chúa Tôi còn nữa .
Cứ thấy gió hú mưa gào , cửa nhà rung kêu là biết có Bão , từ Biển vào , Bão qua nắng lên thở phào , Bảo tới chờ chịu , giới hạn của Con Người , mình bình yên , hỏi thăm Anh Em . Thế giới bây giờ , chuyện nơi này , những nơi khác biết , lo lắng hỏi thăm nhau , trong mấy ngày qua , nhiều tin nhắn tới .
- Thấy Nhật bị Bão khiếp quá , Anh có sao không ? 
- Cám ơn nhé . Không có sao , chỉ thấy đêm dài do đứng nhìn mưa , nước hắt ướt mặt nhớ Người .
Một đất nước Thiên tai tiếp nối , vùng này lụt , giơ tay nắm chặt trao yêu thương tình người , có giàn bầu trái đang lớn đang mừng , kỳ này bán giúp trẻ em nghèo hiếu học tại VN quê hương ngạo nghễ , Bão chẳng cho tròn ước muốn tiếc ngẫn tiếc ngơ .
Nhớ nghĩ để vui sống mỗi ngày , Bà Con vươn vai dậy sau giấc ngủ trưa khoan khoái , thì ở đây Tôi đã về tới nhà sau một ngày làm việc . Cảm tạ ơn Chúa một ngày qua , hằng ngày dùng đủ và đủ trong niềm vui , khi đang làm thường tính chiều về nấu gì , và hầu như tính một đàng quàng một nẻo , đa phần cứ lẫm bẫm : Mình nấu dở thật . Tại Hãng hỏi mấy Người Nhật Vợ bỏ hay không chịu lấy Vợ .
- Tối về thì nấu ăn như thế nào ? 
- Mua đồ ăn bán sẵn trong Siêu Thị . 
Tưởng sao , lợi thì có lợi mà răng không còn , cuộc sống mở miệng cố gắng , gia đình hầu như không có bữa cơm chung , Cha Mẹ ăn vội vàng tại Hãng , Con ăn ở trường .
Bỏ tờ một ngàn yên vào máy ý bấm chai nước trà , tờ tiền chạy ra lại : Đồ câm mà , trở mặt tờ tiền bỏ vào lại , cũng chạy ra , gì đây ! Lấy trong bóp tờ tiền ngàn khác , cũng chạy ra , trong bóp không có tiền cắt , kiểu này khỏi uống nước cũng được , Thằng Tiên Điền giơ đồng 100 yên , nhường máy cho Nó , lon nước rơi xuống , đứng nhìn thằng Sơn Bổn giơ bóp .
- Ông Nguyễn lấy 100 yên này đi .
Cầm 100 yên , chai nước trà 110 yên . 
- Đưa thêm 10 yên đi .
Thằng Sơn Bổn lắc đầu cười hí hửng .
- Không có 10 yên .
Thằng Tiên Điền mau miệng .
- Tôi có 10 yên , Ông Nguyễn lấy đi .
Bấm chai nước trà đi ra xe lấy tiền gặp từng thằng trả , cám ơn , không trả cũng được , nhưng phải trả .
Tôi vẫn bình an , dù mưa rơi , dù Bão tới thì luôn thương nhớ từng Người . Xin dâng lên Chúa và Mẹ Maria . Thánh Cả Giuse ngày mới . Chúc Bà Con mọi điều tốt lành .

Van Mong Nguyen: Khoảnh Khắc


Sáng ngồi nhìn mặt trời đã có .
Gió Bão mù xa tận đó nơi nào .
Biết Ai nhớ chào câu ngày mới .
Ta vui hồ hởi gởi yêu thương .
Chưa chung đường thì mong cùng lối .
Ngần ngại chi sớm tối bên nhau .
Thân lữ hành nỗi sầu không bóng .
Đêm canh dài thức giấc lòng đau .
Vẫn nhủ Mình nỗi sầu quên nhé .
Dạ khắc ghi nỗi nhớ đành chờ .
Luôn để dành câu thơ hẹn ước .
Nắm tay nhịp bước đôi mái đầu .

Van Mong Nguyen